Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Nhạc A4Nhạc A4  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  


Diễn đàn -12A4
Lưu bút
Chào mừng các bạn đến với Forum 12A4 .
Diễn đàn ra đời với mong muốn sẽ là nơi để mọi người quy tụ
cùng nhau học hỏi, thư giãn và chia sẻ mọi nỗi buồn vui trong cuộc sống,
là nơi tình bạn được vinh danh, cho dù đó chỉ là những con người ảo
nhưng ẩn bên trong là những trái tim đầy ấp chân tình và niềm tin yêu đáng quý.
Chúc các bạn luôn hạnh phúc và thành công trong cuộc sống.

Chú ý khi tham gia diễn đàn


Share|

Hoài niệm tình đầu

Tác giảThông điệp
tanghao92
Tước hiệuAdmin


Admin

avatar

Status:
Status Status : tìm tòi hoc hỏi để thành công
Danh vọng Danh vọng : kiếm thật nhiều tiền
PháiNam
linh vật linh vật : Monkey
Tổng số bài gửi : 177
Tiền thưởng Tiền thưởng : 1030100782
Danh tiếng : 31
Ngày gia nhập*: : 16/12/2010
Tuổi Tuổi : 25
Đến từ : lương sơn

tài sản
thú cưng thú cưng: cún
Status Status : tìm tòi hoc hỏi để thành công
Danh vọng Danh vọng : kiếm thật nhiều tiền
Phái Nam
linh vật linh vật : Monkey
Tổng số bài gửi : 177
Tiền thưởng Tiền thưởng : 1030100782
Danh tiếng : 31
Ngày gia nhập*: : 16/12/2010
Tuổi Tuổi : 25
Đến từ : lương sơn

tài sản
thú cưng thú cưng: cún

Bài gửiTiêu đề: Hoài niệm tình đầu Mon Mar 07, 2011 6:05 pm

tanghao92 Viết bài này



Cảm tưởng như tất cả không còn tồn tại, tôi đã khóc...!

Tôi và em quen nhau được một năm rưỡi. Trong lần hai
đứa thi tốt nghiệp cấp 3, vì cùng tên, cùng phòng nên hai đứa có cơ hội
gần nhau. Tôi đã thực sự đã bị em chinh phục. Trái tim tôi rộn lên từng
hồi khi em bắt gặp ánh mắt tôi nhìn em. Và rồi tôi đã yêu, tình yêu đầu
non nớt và vụng dại, mặc dù đó chỉ là mối tình đơn phương mà tôi trao em
nhưng cũng là tất cả những cảm xúc của tuổi mới lớn luôn tràn đầy và
mãnh liệt.

Tôi đã làm quen được với em bằng tất cả dũng cảm mà
mình có được. Nhưng cũng thật bất ngờ khi mà chỉ trong thời gian ngắn
ngủi như vậy tôi và em đã trở nên thân thiết đến lạ lùng. Rồi thời gian
cũng qua đi nhanh chóng. Ba ngày thi tốt nghiệp trôi qua thật mau, ngỡ
như chỉ vừa mới đây thôi. Ngày thi cuối, tâm trạng tôi chẳng được vui,
vì biết mình sẽ khó có cơ hội gặp em nữa. Tôi đã kịp xin địa chỉ của em
nhưng em bảo rằng sẽ cho vào cuối buổi thi.

Đến lúc thi kết thúc, ai cũng thấy nhẹ nhõm, thoải mái
có lẽ vì thế mà em đã quên mất tôi. Tôi chẳng còn kịp biết địa chỉ của
em nữa. Ra về với cảm giác trống trải, tôi chẳng còn biết mình nghĩ gì.
Nhưng chợt nhớ ra em đã cho tôi email, tôi chạy thật nhanh vào quán net
gần đó, gửi địa chỉ và số điện thoại cho em. Tôi thầm cầu mong sẽ có hồi
âm cho mình. Một ngày, hai ngày, và rồi điều mong ước cũng thành sự
thật. Em liên lạc với tôi qua điện thoại. Tôi đã nhảy lên vì sung sướng,
như một đứa trẻ được mẹ cho quà. Những cảm xúc lại miên man lại một lần
nữa dâng trào như một điệu nhạc khiến tôi say đắm.

Tôi và em thường xuyên trò chuyện với nhau qua điện
thoại. Nhiều lần tôi gặng hỏi nơi em ở, em đều khéo léo lảng tránh câu
trả lời. Thời gian cứ trôi đi một cách lặng lẽ, tôi và em vẫn tâm sự với
nhau theo cách của một đôi bạn thân. Rồi hai đứa bước chân vào giảng
đường đại học. Em học ở TPHCM còn tôi học ở ngoài Bắc. Tôi và em tâm sự
với nhau nhiều hơn,chia sẻ, an ủi, quan tâm... Tôi cảm thấy gắn bó với
em hơn bao giờ hết.

Tôi tưởng như không thể sống thiếu em được nữa. Cảm
xúc trong tôi không thể dồn nén được nữa. Tôi đã bày tỏ tình cảm của
mình với em. Lúc đó tôi cũng không mong có điều kỳ diệu nào xảy ra bởi
vì đến bây giờ em chẳng biết gì về tôi ngoài một lần gặp gỡ. Nhưng thật
không ngờ em đã chấp nhận tôi, tôi ngỡ như đó là một giấc mơ và nếu tôi
đang mơ thì mong mình sẽ không tỉnh lại nữa.

Những hạnh phúc ban đầu, những lời yêu thương ngọt
ngào, và cả những nỗi nhớ nhung đêm đêm thả hồn tôi vào yêu thương ngây
ngất, mặc dù chỉ là qua những dòng tin nhắn. Chúng tôi không có cơ hội ở
gần nhau song tôi luôn tin tưởng rằng tình yêu của chúng tôi luôn mạnh
mẽ để vượt qua được rào cản của không gian. Em cũng vậy,em luôn bảo rằng
tình yêu của hai đứa là tinh yêu trong xa cách hãy luôn luôn vun đắp và
không bao giờ được bỏ cuộc. Hai đứa luôn quan niệm "những gì suất phát
từ trái tim sẽ đến được với trái tim".

Tôi đã tin tưởng va làm như vậy. Nhưng trong lòng tôi
luôn cảm thấy em thiệt thòi nhiều quá. Tôi muốn được bù đắp cho em. Em
biết điều đó và nói chỉ cần trái tim tôi thật lòng là đủ. Tôi đã chẳng
biết nói điều gì.

10 tháng kể từ khi em nhận lời yêu tôi, cũng đến ngày
chúng tôi sắp gặp được nhau. Nhưng bao nhiêu kế hoạch từng ước mơ giờ
lại thất bại, thất bại tất cả. Bởi vì thời gian xa cách quá lâu, bởi vì
tình yêu này sao mơ mộng quá, bởi vì không còn cảm nhận được cảm xúc
mãnh liệt thuở nào của đối phương, bởi vì không còn muốn hiểu nhau nữa,
và bởi vì em đã muốn rời xa tôi.


Hôm nay tôi để em ra đi, để mối tình mà bấy lâu nay
mình thêu dệt đã tan thành mây khói. Có lẽ sẽ là tốt nhất cho em và cả
tôi nữa. Tất cả chỉ đến như vậy! Tôi thầm trách Thượng Đế tại sao lại
đối xử với tôi tàn nhẫn, người đã ban cho tôi món quà tuyệt diệu đó
nhưng sao người cũng vội vã lấy đi tất cả. Phải chăng do người vô tình
nhầm lẫn và đã sửa chữa sai lầm đó. Tôi không biết nữa! Tôi đau khổ, mất
phương hướng của bản thân tôi muốn có người thấu hiểu mình nhưng tôi
tìm được ai nữa đây ngoài em???...

Theo Bưu điện Việt Nam





Về Đầu Trang Go down
http://lop12a4.co.cc

Hoài niệm tình đầu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

Quick Reply




Copyright © 2011, By We Are One.Freeforums. All rights reserved.Mọi Dữ liệu & Thông tin Post lên Forum của các Thành viên Chúng tôi không chịu trách nhiệm. Nếu vi phạm chúng Tôi sẽ tiến hành xóa bỏ mà không báo trước. Thanks!Thiết kế & Phát triển: Admin Tăng- Designer Tăng. | Email: tanghao92@gmail.com
Powered by vBulletin™ Version 2011Bảo trợ By Forumotion.com.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox -->Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog